Tản văn | khongthe | August 10, 2007,18:04
Dù biết trước sắp phải đi xa do yêu cầu học tập dài hạn, nhưng Hà Văn quá bất ngờ khi nó đến đột ngột, đến quá sớm giữa một cơn bão lụt. Cũng là do trời thu xếp cả. Thôi thì, đành phải chia tay.
Vẫn biết một người như Hà Văn có thể được phép cứ thế âm thầm ra đi, như ngày đến là kẻ ngoại đạo văn chương, bỏ trốn về đây, vô danh và lặng lẽ. Thế nhưng cái tình thì không đơn giản như vậy. Hai tháng với vnweblog là quá nhiều để Hà văn lúc này viết lời giã biệt trong nước mắt.
Hà Văn định đến thăm nhà mọi người lần cuối và gửi lại ở đó lời cảm ơn, giã biệt với từng người. Nhưng thời gian không đủ giữa những chặng dừng xe, đành xin phép post lên một lời chia tay chung, chắc sẽ không thể nói được nhiều.
Tiếc rằng không còn dịp để tham gia viết bài về bộ đội biên phòng như anh Hồ Tĩnh Tâm đã báo tin. Hà Văn cũng từng được gắn bó với một miền biên ải, rất yêu các anh Kiểm lâm và Lính biên phòng. Đã từng giúp họ dựng bài “Đêm Cha lo”, “Đồng đội”..., giành được vài bằng khen hội diễn nho nhỏ. Có lẽ đây là dịp cuối cùng Hà Văn xin gửi lời chào anh HTT - một người rất “gan ruột” với những gì mình làm, những ai mình chơi, mình giúp, người đầu tiên để lại ấn tượng rất sâu sắc với HV trên blog.
Những người cuối cùng HV được làm quen, được nhận các comments là bác Từ Nguyên Tĩnh, anh Phan Chí Thắng, Phương Hà và người có lẽ cao niên nhất – bác, anh Hoàng Cát. Những người đàn ông như những cây gỗ lớn, qua nhiều năm nắng gió, dẫu thân vỏ xù xì, cổ thụ, nhưng trên cao vẫn là lá xanh, lộc non, nụ hoa, vẫn reo gió, thả hương, buông hạt đều đặn cho mọi người. Các cảm nhận của các anh vừa là quà, vừa là lộc dành cho lũ trẻ Hà Văn.
Hà Văn xin để lại nguyên vẹn các bài viết của mình cùng với tất cả comments. Bởi đó không chỉ là tình cảm, lòng tốt mà các anh chị và các bạn dành cho Hà Văn, mà còn là bút tích những giây phút thăng hoa tài năng, tâm hồn thơ văn chan chứa của mọi người, vụt loé lên lúc ghé thăm nhau. Hà Văn không thể nào quên những bài thơ họa lại, đề tặng, thả theo thấm đẫm tình người của Hoàng Nguyên, Đông Hoà, Hồ Tĩnh Tâm… Các anh để lại thật nhiều cảm nhận, thật nhiều những mong muốn tốt lành, và, trên tất cả là tấm thịnh tình, khát khao hò hẹn, chan chứa đợi chờ.
Hành trang của một người khi bước vào blog, gây dựng ngôi nhà của mình là gì? Có ai biết, nếu không phải là bạn bè thân thiết ngoài đời. Gia tài có được khi rời khỏi blog này ra sao? Có ai hay, ai kiểm chứng, nếu không tự nói ra. Theo cách nghĩ thị trường, Hà Văn là người đã được lợi lớn, được nhiều lắm qua hai tháng blog. Nhân ngày đầy tháng làm bloger 5-7-2007, HV đã từng thốt lên như thế, và hôm nay, sau tháng thứ hai, cũng vẫn thế, vẫn khẳng định một cách nguyên vẹn. Hà Văn học được rất nhiều nhờ đọc thơ, bài viết, nhờ nhận những cảm nhận của các anh chị. Thưa các anh Nguyễn Trọng Tạo, Nguyên Hùng, Nguyễn Đức Đát, Tùng Bách, Văn Công Hùng, Hoàng Đình Quang, Lê Huy Mậu, Đoàn Văn Nghiêu, Hoa Huyền, Hữu Kim, bạn Nguyễn Xuân Phước…, các anh đang toả sáng trên blog văn chương này với những tứ thơ lấp lánh, tâm hồn rộng mở, tính cách đẹp đẽ , mà có lẽ không một tính từ nào Hà Văn không thể không dùng để ghi nhận: tài hoa, trí tuệ, sâu sắc, góc cạnh, thông minh, hào hiệp, chí tình, tốt bụng, giản dị, cần mẫn, tìm tòi, mẫn tiệp, giàu cảm xúc, hóm hỉnh, đa dạng…Chỉ tiếc rằng mỗi con người chỉ có hai nửa để ghép lại thành một, mỗi cuộc đời chỉ có một số phận, trượt không cưỡng được trên một trục của thời gian.
Phải chăng đó là món quá vô giá, dẫu chỉ mong manh như những hạt sương. Những giọt mưa tí tách trong hang động phải qua ngàn năm mới đọng thành nhũ đá. Những thân xác thực vật phải hàng triệu năm mới hoá thành dầu mỏ... Nhưng sự chuyển hoá tình người đã vượt qua mọi quy luật tự nhiên. Một giọt sương trong một đêm có thể trở thành căn nguyên của nhung nhớ, hoá thành một lâu đài tôn thờ.
Hà Văn không có ai là bạn ngoài đời trên blog. Đến giờ cũng chỉ có duy nhất một người bạn ngoài đời biết đến trang “khongthe” này. Rất cảm ơn NTTH đã chia sẻ cả trong đời thường và trên blog. Yêu bạn vô cùng, nhưng Hà Văn đành phải mất thôi các cảm nhận thấm đượm tiếng cười và nước mắt của bạn dành cho cả hai miền không gian thực - ảo. Hà Văn đã định mời bạn lên blog, thành một đôi thân thiết, như đang muốn có với Trăng quê, Tuyết Nga (Hà Nội), TYKCT (người Hà Nội ở miền Nam), Huỳnh Mai quê Sa Đéc, chị Phương Phương, Võ Kim Ngân, Hoàng Thanh Trang – TP HCM…Các nữ sĩ thường đa đoan, trắc trở, chịu nhiều áp lực từ hai phía cuộc đời. Nhưng tâm hồn các chị, các bạn thật đẹp. Ước gì thời gian không quá mẫn cán, mải miết với phận sự trôi chảy của mình, để chúng ta cứ trẻ, cứ đẹp, duyên dáng cả thân xác lẫn tâm hồn.
So với không gian, thời gian quá khắc nghiệt. Dẫu không gian Đề Các chỉ có ba chiều có thực, nhưng ta cứ tưởng tượng ra n chiều, rồi xây dựng những lâu đài khoa học, giúp con người chui sâu vào li ti, lòng đất, vọt bay lên không gian vũ trụ, dang cánh, quăng lưới kiếm tìm trong thế giới vi mô và vĩ mô… Còn thời gian thì muôn đời vẫn chỉ có một trục với hai chiều, không cho ta có nhiều lựa chọn. Đứng lại - thời gian sẽ trôi đi. Chạy thi thì ánh mắt mang hình viên đạn, lòng người hoá vô tình, những va chạm với cát bụi có thể đã là tàn sát vô hình…Thật dũng cảm với đời, với chính mình mới có thể được như Hoàng Nguyên, tựa gốc sồi già để coi mình còn trẻ, chia mình thành hai nửa thả về hai phía, để bâng khuâng rơi vào nhớ nhung không thời gian, để tâm hồn mặc sức bay bổng trong không gian không trọng lượng.
Hà Văn muốn mượn hình ảnh đó để cầu mong cho tất cả các anh, chị và các bạn trẻ mãi, vai gánh thân xác đời thường thật nhẹ nhàng, còn tâm hồn thì bay bổng, thăng hoa cùng tài năng. Cũng bởi biết rằng, nếu mọi mong ước của chúng ta thành hiện thực, thì thế giới này quả là khủng khiếp, Hà Văn xin cầu mong cho Hạnh phúc đến với chúng ta không phải bởi ganh đua, mà bởi sự khiêm tốn, thu hẹp tham lam, vui với những thành tựu bé nhỏ của mình.
Hà Văn trót nhận làm kẻ bỏ trốn, thì đành chấp nhận cuộc chơi. Nhưng trước khi chia tay, một chút nuối tiếc khiến Hà Văn xin được bộc bạch đôi chút về mình. Học chuyên toán. Môn khoa học yêu thích: vật lý. Nghề được đào tạo: cơ học (như anh NH đã phát hiện), thật chẳng nữ tính và văn chương chút nào. Thêm nữa, việc làm yêu thích từng có: nghiên cứu và sáng chế. Công việc hiện tại buộc phải làm: công chức nhà nước. Nỗi đam mê: văn thơ, âm nhạc, phim ảnh. Theo đam mê ấy, Hà Văn tham gia sáng lập ban nhạc sinh viên, đôi lần nổi hứng phổ nhạc thơ mình, thơ bạn, có vài cái giải xóm (như chót khoe với TB): 2 gramota giải nhất thi hát các bài hát chính trị (Biển Đen, nhưng không phải medal đâu, anh NH biết rõ mà), vài bài hát được giải sáng tác của sinh viên quốc tế (có một bài sau này anh Cao Việt Bách xui gửi thi Hội âm nhạc, nhưng HV không dám). Chỉ vì yêu Đoàn mà tham gia hoạt động Đoàn TN đến vừa rồi (chứ không phải còn tuổi Đoàn như anh HTT hỏi đâu, trông vậy thôi, đã “giừ” lắm rồi). Bây giờ thì trước mắt là những năm tháng học hành sẽ rất gian nan. Cũng bởi cái duyên, cái nợ chót theo. Cũng đành vì đó mà lỗi hẹn với các bạn thơ.
Cho phép Hà Văn được dùng lời cuối để cảm tạ tất cả mọi người trên blog. Các anh chị thật tuyệt vời. Hà Văn xin gửi tặng tấm ảnh cuối cùng với một lời tựa: Những Cây Chò ngàn năm tuổi, dẫu tán đã dày, bóng đã lớn, nhưng vẫn dành những khoảng nắng trong, nắng vàng, nắng rất tròn cho các lớp đàn em!
Cầu mong thế giới blog này trường tồn, cầu mãi còn trú ngụ trong tình cảm của các anh chị và các bạn một Hà Văn hôm nay, để vẫn nuôi hy vọng có ngày tái ngộ. Xin được chia tay!
LỖI HẸN BẠN THƠ
Có thể nhiều năm sau
Ta mới hiểu nhau, về bài thơ hôm nay anh viết
Có thể nhiều năm sau
Ta mới say nhau, chén rượu mà hôm nay tôi chưa rót hết
Có thể nhều năm sau
Mới thẳm sâu nuối tiếc
Những gì giờ này lỡ để trôi
Ta đã chọn nhầm chai
Nhầm túi để đựng thơ và rượu
Bì công văn, chai nước khoáng, nói hao lời
Và nhầm chỗ để ngồi
Nhầm nơi giương cánh buồm thi hoạ
Chuyến rong khơi…
Đành lỗi hẹn biển xa!
Hà Văn, 10/08/2007
Xin gửi tặng bài "Acom me Amour": http://khongthe.vnweblogs.com/resource/2531/19643
Chúc các anh chị và các bạn vui vẻ!
Đường dẫn cố định | góp ý (93) | Trackbacks (0)
Thơ viết cho người | khongthe | August 04, 2007,18:45
Những đám hơi thoát từ đồng ruộng
Kết mây, chắn nắng, rỡn đùa
trời đang sáng bỗng dưng chợt tối
để rồi chớp, mưa
Để rồi lo lắng chợt về
bùn đường vẩy mặt người như vã
Những chân trần trượt ngã
Phía trên kia, tầng thượng, nắng vẫn loà
Mặt trên mây bông trắng, nõn nà
Gầm bên dưới sầm sì, chì sắt
mây chẳng ngờ đã thành hai mặt
Bởi nắng vô tình, trời đất quá xa
Không nhớ quê hương, không có ngày xưa
không tương lai…
mây lênh đênh, chỉ ùa theo gió
Khi xoáy thành hoa ấy là trời bão tố
Nơi cần mưa chẳng có
Nơi lụt lại xô về
Kiếp ngao du chung tình là không thể
dẫu phù du vẫn thích cõng trời xanh
Gió vô tình
Mây cũng vô tình
Phí một thời thăng hoa chất ngất
Rồi cũng phải rớt về mặt đất
Khóc đỏ dòng sông vật vã với người

Chuyến bay TP HCM-Hà Nội 13/01/2004
Đường dẫn cố định | góp ý (38) | Trackbacks (0)