MỘT CHÚT ƯU TƯ

By Hà Văn

Hà Văn

MỘT CHÚT ƯU TƯ

(Họa theo tấm ảnh của Hoàng Nguyên)

Ta đâu muốn so mình còn trẻ
khi tựa gốc sồi già
sắp đến mùa rụng lá

Ta chẳng muốn tôn mình ngạo nghễ
đứng giữa đồi đạp gió
để xa kia cánh buồm nhỏ neo chờ

Ta không hề thêu dệt ưu tư
khi để nắng thu
hôn bên má
còn bên kia
hoàng hôn tím ngả
tự thói đời chia mặt ta hai nửa
thành bâng khuâng giữa quá khứ tương lai

Ta đâu muốn so rộng so dài
khi phải lạc cuối trời xa xứ...

Cứ là mình dù đôi khi thấy lạ
với chính mình

Đứng trong chiều tạ lỗi bình minh
đứng chỗ giao thời tạ lỗi người...
nhưng ích gì những lời sám hối
không địa chỉ?
Con tim đã một thời xa xỉ
làm của công
Ta nuốt vào lòng
lời tạ lỗi với mình

Phút không lời dưới trời lộng mông mênh
chợt đo được tầm cao qua chiều dài bóng ngả
bỗng thấy bạn bè thân thiết quá
hiểu lòng nhau bằng tầm thấp người ngồi.

More...

CÂY BÀNG THỜI GIAN

By Hà Văn

Hà Văn
 

Hai năm trước trong buổi giao lưu của chi đoàn có cô bạn cùng trang lứa với Hà Văn là người ham mê văn nghệ đọc bài thơ về cây bàng. Hà Nội ngày ấy đã vào Đông mấy cây bàng dọc phố Lê Duẩn chỉ còn vài chiếc lá đang cố vẫy gió trong những lần lúc lắc cuối cùng. Bàng không phải là cây của mùa Đông. Nhưng bốn mùa thì cứ lần lượt đi qua và bàng đành phải câm lặng trước mỗi mùa giá rét.
Hà Văn có làm một bài thơ về cây bàng ghi vội vào mẩu giấy quẳng đâu đó.
Vừa rồi đọc “Bàng Sài Gòn” của TYKCT chợt nhớ nhưng tìm không thấy nữa. Đành ngồi viết lại. “Cây bàng thời gian” lần này dường như thành ra bài mới mất rồi.
Nhưng dù sao cũng là những suy tư trải nghiệm đã từ lâu.
Xin post lên để chia xẻ với bạn bè.


CÂY BÀNG THỜI GIAN

Không vươn cành lên theo nắng gọi
bàng góc phố
xoã cành che nắng chói
cứ chia tầng làm đòn gánh
gánh thời gian 

Những đứa trẻ đi ngang
những ông già đi ngang
bóng mát
rồi Mùa Thu đi ngang
lá trút vàng mặt đất
để vào Đông giá rét
nắng rơi đầy sưởi ấm lối mòn

Anh đã qua năm tháng khó khăn
sinh viên xa nhà
giá cả như lau lách lên ngất ngưởng
đơn tìm việc chạy đi bốn hướng…
một bàn tay em nắm một bàn tay em xoè

Giờ tất cả đã qua
như Mùa Thu gọi lá
chiếc vẫy cuối cùng đã rơi về cội
bàng trơ trụi
nắng rải đầy ngõ lối
chỉ còn em ở lại
chia với bàng lặng lẽ gánh thời gian

Hà Nội 29/7/2007

More...

CON ĐÊ NỨT NGẦM

By Hà Văn

Hà Văn
Chùm thơ ven đê


NHÀ CHÂN ĐÊ

Trước mặt là con đê
Phía bên kia là sóng